Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A
CUỘC KHỔ NẠN CHÚA
                                   Lm Micae Võ Thành Nhân

       Chúa vâng lời Chúa Cha: “Lạy Chúa, này con đến thực thi ý Chúa” (Dt 10, 9), và yêu thương các môn đệ, nghĩa là Chúa yêu con người chúng ta đến cùng: “Trước lễ Vượt Qua, Chúa biết giờ Chúa đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Chúa vẫn yêu thương những kẻ thuộc về Chúa còn ở thế gian, và Chúa thương họ đến cùng” (Ga 13, 1). Để rồi, hôm nay, Chúa bắt đầu đi vào cuộc khổ nạn. Khởi đi từ việc ông Giuđa, một trong mười hai tông đồ của Chúa, phản bội Chúa, đi bán Chúa cho những người biệt phái, luật sỹ, trưởng tế, kỳ lão ba mươi đồng bạc. Chính ông cũng đã dẫn họ đi bắt Chúa.

       Phần Chúa, đến giờ đã định, Chúa nộp mình cho họ. Họ dẫn Chúa đến dinh Caipha để xử án Chúa. Họ cáo Chúa đủ mọi tội lỗi, và rồi lăng mạ, khạt nhổ, sỉ vả, đánh đòn Chúa. Cuối cùng, họ bắt Chúa vác thập giá đi lên đồi Calvê để giết Chúa, đóng đinh Chúa vào thập giá. Sau cùng Chúa đã chết và về với Chúa Cha.

        Trong cuộc khổ nạn của Chúa, máu Chúa đổ ra khắp nơi, vương vải khắp chốn. Cái chết của Chúa trên thập giá là một cái chết quá đau đớn. Thế nhưng, thánh Phaolô tông đồ trong thư gởi tín hữu Côlôsê, ngài lại nói: “Cũng như muốn nhờ Người mà làm cho muôn vật được hòa giải với mình. Nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa đã đem lại bình an, cho mọi loài dưới đất và muôn vật trên trời” (Cl 1, 20).

       Con người chúng ta đã gây ra cái chết quá tàn nhẫn, độc ác với Chúa. Lẽ ra Chúa phải trừng trị cái tội ác nhơn, thất đức, man rợ này để con người chúng ta bỏ đi tội mình đã phạm. Thế nhưng, Chúa không làm như vậy. Vì trong cuộc khổ nạn, trước bao nhiêu lời xúc phạm cực khủng. Chúa vẫn làm thinh. Chúa không trả lời lại. Chúa như con chiên hiền lành bị dẫn đi làm thịt. Chúa một niềm phó thác cho Thiên Chúa Cha. Trước khi trút hơi thở, Chúa còn cầu xin Chúa Cha tha tội cho những người giết Chúa: “Lạy Cha, xin Cha tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34). Hơn bao giờ hết, trong lúc Chúa chịu chết, Chúa lại còn ban bình an cho tất cả con người chúng ta.

        Ơn bình an trong cuộc sống là một ơn rất cần thiết cho con người chúng ta qua mọi thời đại. Chúa nói là Chúa ban tức thì, và con người chúng ta được lãnh nhận liền ngay. Cụ thể là anh trộm lành. Trong khi anh cùng bị đóng đinh với Chúa vì tội anh đã phạm là cướp của giết người. Anh đã gây ra tang tóc, khổ đau cho bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình. Tội lỗi anh phạm quá lớn, không còn cơ hội sửa chữa nữa. Chúng ta nói vì cái tội đó, cho nên anh phải chịu hình phạt nặng nề nhất: Tử hình là đích đáng, không oan ức cho anh gì cả. Thế nhưng, trong giờ phút đau thương như thế, tâm hồn anh ngổn ngang bao dày vò, hối hận, tiếc nuối, có khi là thất vọng, buông xuôi. Lúc đó, có người mất niềm tin vào Chúa, trách móc, oán than Chúa. Ông trộm dữ không giống như anh: “ Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người và nói: Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nỗi mình. Hắn là vua Israel! Hắn cứ xuống thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền! Hắn cậy vào Thiên Chúa thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn! Vì hắn đã nói: Ta là Con Thiên Chúa. Cả những tên trộm cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế” (Mt 27, 41 – 44). Người trộm dữ đã hành động như thế cho nên không được Chúa cứu. Còn anh trộm lành, anh tin vào Chúa, Chúa ban bình an cho anh qua việc Chúa cứu anh: “Nhưng tên kia mắng nó rằng: Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ! Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái! Rồi anh ta thưa với Chúa: Lạy Chúa, khi nào vào nước của Chúa, xin nhớ đến con! Và Chúa nói với anh: Ta bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với Ta trên thiên đàng” (Lc 23, 40 – 43).

        Chúa ban ơn bình an cho con người chúng ta mọi lúc, mọi nơi, nhất là trong cuộc khổ nạn, tang thương,  Chúa cũng ban cho chúng ta. Qua đó, chúng ta thấy Chúa yêu thương chúng ta biết là dường nào. Chúa nhớ chúng ta biết là bao. Chúa luôn quan tâm đến số phận chúng ta như vậy, làm sao chúng ta có thể dửng dưng thờ ơ trước một tình yêu vô vàn quá thẩm sâu, quá lớn lao Chúa dành cho nhân loại chúng ta. Vì thế, trong tuần này, Chúa đi vào cuộc khổ nạn. Mỗi chúng ta hãy tự nói với lòng mình trước sự hiện diện của Chúa. Chúng ta hãy ăn năn, sám hối trở về với Chúa. Tập khổ chế, hãm mình, hy sinh vác thập giá theo Chúa bằng cách vui lòng đón nhận những đau bệnh, túng nghèo, thất bại, nợ nần, trắc trở, gian nan trong cuộc sống. Chúng ta xin Chúa cho chúng ta đóng góp một phần nhỏ nhoi khổ đau của chúng ta trong cuộc thương khó của Chúa để chúng ta an ủi Chúa và xin Chúa cũng cho chúng ta đền bù tội lỗi chúng ta đã xúc phạm đến Chúa cách này cách khác trong cuộc sống.

        Lạy Chúa, Chúa chịu chết vì Chúa yêu thương chúng con. Xin Chúa cho chúng con biết xa lánh tội lỗi. Vì mỗi khi chúng con phạm tội, chẳng khác nào chúng con xúc phạm hành hạ Chúa, chẳng khác nào như những cái gai đâm vào đầu Chúa, chẳng khác nào roi vọt đánh vào da thịt Chúa, làm cho Chúa phải đau đớn vì chúng con. Xin Chúa cho chúng con sống trong sạch để Chúa cho chúng con sống lại với Chúa sau này.

           Thứ năm thì gẫm: Đức Chúa Giêsu chịu chết trên cây thánh giá, ta hãy xin cho được đóng đinh tính xác thịt vào thánh giá Chúa.

       Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã muốn cho Ðấng cứu chuộc loài người phải sống kiếp phàm nhân và chịu khổ hình thập giá để nêu gương khiêm nhường cho thiên hạ noi theo. Xin cho chúng con biết đón nhận bài học Người để lại trong cuộc thương khó, và được thông phần vinh quang phục sinh với Người. Amen.